Nghiên cứu này đánh giá biến động sử dụng đất tại tỉnh Ninh Bình giai đoạn 2015 - 2020 bằng phương pháp tiếp cận cảnh quan, kết hợp ảnh viễn thám Landsat và phân tích GIS. Thuật toán Random Forest trên Google Earth Engine được áp dụng để phân loại ảnh, xác định sự thay đổi sử dụng đất và phân tích cấu trúc cảnh quan theo thời gian. Kết quả cho thấy sự chuyển đổi đáng kể giữa các loại đất. Đất ở, xây dựng tăng mạnh nhất, thêm 2.652,9 ha, chủ yếu do chuyển đổi từ đất nông nghiệp, trong khi đất nông nghiệp giảm 5.918,5 ha do quá trình đô thị hóa. Đất nuôi trồng thủy sản giảm 1.615 ha, còn diện tích rừng giảm nhẹ 404,6 ha do khai thác và chuyển đổi mục đích sử dụng. Phân tích cảnh quan cho thấy mức độ phân mảnh và đa dạng sử dụng đất gia tăng. Chỉ số SDI tăng từ 1,75 lên 1,89, phản ánh sự đa dạng hóa các loại hình sử dụng đất. Đất ở, xây dựng tại TP. Ninh Bình có mức tăng cao nhất về CA, NumP và ED, cho thấy sự mở rộng nhanh chóng của đô thị. Mặc dù đất nông nghiệp giảm diện tích, chỉ số NumP tăng từ 278 lên 305, cho thấy sự phân mảnh do chuyển đổi sang các loại đất khác. Nghiên cứu khẳng định rằng xu hướng đô thị hóa và công nghiệp hóa diễn ra mạnh tại TP. Ninh Bình và TP. Tam Điệp, trong khi đất nông nghiệp và đất nuôi trồng thủy sản thu hẹp. Phương pháp tiếp cận cảnh quan giúp đánh giá định lượng biến động sử dụng đất, hỗ trợ công tác quy hoạch và phát triển bền vững.