Lọc theo danh mục
  • Năm xuất bản
    Xem thêm
  • Lĩnh vực
liên kết website
Lượt truy cập
 Lượt truy cập :  31,920,113
  • Công bố khoa học và công nghệ Việt Nam

Nguyễn Thị Thanh Xuyên

Phát huy Bài Chòi trong không gian đô thị Nam Trung Bộ

Promoting Bài Chòi in the urban contexts of the South Central Coast Region

Tạp chí Khoa học xã hội miền Trung

2025

3

15

Nghệ thuật bài chòi miền Trung được UNESCO ghi danh là di sản phi vật thể đại diện của nhân loại vào năm 2017, từ đó các loại hình hô bài chòi, bài chòi lớp hồi phục, lan tỏa và thích ứng với phát triển du lịch. Hô bài chòi trở thành một loại hình nghệ thuật đường phố và sản phẩm văn hóa liên kết với hoạt động du lịch. Thông qua phương pháp điền dã dân tộc học (phỏng vấn sâu và quan sát tham gia) thực hiện tại Hội An, Đà Nẵng, Bình Định và Khánh Hòa vào năm 2023, bài viết phân tích hiện trạng phát huy bài chòi tại không gian đô thị ở Nam Trung Bộ, qua đó, cung cấp phát hiện về khả năng thích ứng và hội nhập của bài chòi vào đời sống đương đại. Bài viết tập trung làm rõ ba nội dung: i) khái quát đặc điểm của bài chòi ở khu vực Nam Trung Bộ; ii) phát huy bài chòi dưới hình thức nghệ thuật trình diễn đường phố; iii) bài chòi thích ứng với phát triển du lịch. Thông qua phân tích đa chiều về tương tác giữa nghệ thuật bài chòi với đời sống đương đại ở một số đô thị thuộc Nam Trung Bộ, bài viết đóng góp những tranh luận về sự phát huy, khả năng thích ứng của di sản văn hóa.

The art of Bài Chòi in the Central region was recognized by UNESCO as an Intangible Heritage Of Humanity in 2017. Since then, types such as Hô Bài Chòi and Bài Chòi lớp have been revived, disseminated, and adapted to tourism development. Hô Bài Chòi has become a type of street art and a cultural product associated with tourism activities. Drawing on ethnographic fieldwork (in-depth interviews and participant observation) conducted in Hoi An, Da Nang, Binh Dinh, and Khanh Hoa in 2023, this paper analyzes the current practice and development of Bài Chòi in urban contexts of the South Central Coast, thereby providing findings on the adaptability and integration of Bài Chòi into contemporary life. The article addresses three key aspects: i) an overview of the c-haracteristics of Bài Chòi in the South Central region; ii) the promotion of Bài Chòi as a form of street performance; iii) the adaptation of Bài Chòi to tourism development. Through a multidimensional analysis of the interaction between Bài Chòi art and contemporary urban life in the South Central Coast, the article contributes to debates on the promotion and adaptability of cultural heritage.